Thư Viện
Ưu tư hai chữ TẠ ƠN

Ưu tư hai chữ TẠ ƠN

Trong Đông phương xử thế với Viễn Thị Thế Phan:

“Làm ơn cho ai thì chớ kể
Chịu ơn của ai thì chớ quên”


 

Ưu tư hai chữ "Tạ Ơn"

 

Bây giờ là mùa lễ Tạ Ơn. Sống trong cõi đời này chúng ta mang ơn rất nhiều người và cũng một đôi lần chúng ta đã làm cho người khác phải cám ơn ta.

Đạo đức văn hóa Việt nam đặt nặng việc tri ân báo đáp với những kẻ đã ban ơn cho ta
Chúng ta mang ơn Tổ tiên, cha me đã sinh thành dưỡng dục chúng ta khôn lớn thành người.

* Chúng ta thường nghe những câu ca dao, tuc ngữ như sau:

Con người có Mẹ có Cha
Như cây có cội, như sông có nguồn


* Có những bài hát nhắc nhở chúng ta phải biết nhớ ơn tổ tiên, cha mẹ:

Uống nước nhớ nguồn
Làm con phải nhớ

...

Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra


Những người không biết nhớ ơn cha mẹ là hạng người bất hiếu. Thật đáng trách!

* Ngoài xã hội, chúng ta cũng đã từng mang ơn Thầy Cô giáo đã dạy dỗ và truyền trao cho chúng ta những kiến thức cần thiết để cho đời sống chúng ta đuợc thăng hoa tốt đẹp:

Gươm vàng rớt xuống hồ Tây
Công Cha cũng trọng, nghĩa Thầy cũng sâu


* Chúng ta mang ơn những chiến sĩ đã hy sinh vì tổ quốc để cho chúng ta đưọc sống còn trong tự do, hạnh phúc.

* Chúng ta cũng mang ơn những người dân bản xứ đã mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta để chúng ta được sống an bình nơi tha hương xứ lạ. Chúng ta cám ơn những bạn bè thân mến, những thiện hữu tri thức đã chia sẻ với chúng ta những vui buồn trong cuộc sống.

Còn nhiều lắm những người chúng ta phải mang ơn trong cuộc đời này, phải không bạn?

Chắc hản Bạn sẽ đồng ý với tôi qua lời thơ dưới đây:

Tôi viết xuống đây bài thơ cảm tạ
Đến Phật, Trời ban hồng phúc thiện duyên
Giúp cho tôi hiểu nghiệp quả, nhân duyên
Nhận ân nghĩa, phải tri ân đền đáp

( Trích trong Bài Thơ Cảm Tạ- Thơ Sương Lam)

Trong việc cho và nhận đôi khi chỉ cần hai chữ « cám ơn » cũng đã làm thay đổi hẵn cuộc đời của một tên cường đạo, nếu kẻ ấy biết giá trị của hai chữ Cám Ơn .

Xin mời quý bạn đọc qua chuyện dưới đây:

 

 



Tên Cướp Giác Ngộ

Có một tên cường đạo đến đánh cướp Thiền Sư Thất Lý trong lúc Ngài đang công phu chiều:

- Đưa tiền đây, nếu không ta sẽ lấy cái mạng già của ngươi.

- Ta đang tụng kinh, tiền trong ngăn kéo, ngươi hãy tự lấy, nhưng nhớ chừa cho ta một ít để nộp thuế.

Tên cường đạo vơ vét tiền rồi bỏ vào bao tính chuồn đi. Nhà sư bảo:

- Nhận đồ người khác nên biết cám ơn chứ !


Hắn trả lời « ca’m ơn » rồi ra đi.

Sau đó tên cướp bị bắt vì đã gây nhiều tiền án, trong đó có khai là có lấy tiền của Thiền sư.

Quan cho mời Thiền sư đến đối chứng lời khai, bèn hỏi:

- Tên này cướp tiền của ông phải không ?

Thiền sư nói:

- Hắn không có cướp tiền của tôi. Tiền thì tôi cho hắn và hắn cũng đã cám ơn tôi rồi.

Sau khi mãn hạn tù về, tên cướp liền đến Thiền sư Thất Lý xin làm đệ tử .

 

 

 


Lời bình : Bỏ đao xuống, đồ tể thành Phật. Đó là việc khó có. Dùng sức mạnh gì để khiến người bỏ đao xuống đây ?


Chúng ta cũng thường nghe nói « Đông Tây không bao giờ gặp nhau » . Tuy nhiên, người viết thấy đôi khi Đông Tây cũng gặp nhau qua sự cho ơn và nhận ơn như sau:

Trong Đông phương xử thế với Viễn Thị Thế Phan:

“Làm ơn cho ai thì chớ kể
Chịu ơn của ai thì chớ quên”


Trong Tây Phương xử thế với Ngạn ngữ Tây Ban Nha:

“Người cho phải làm thinh
Người nhận phải nói”


Như vậy, chúng ta có thể hiểu cả Đông và Tây đều đồng ý như nhau là người ban ơn cần “Thi ân bất cầu báo” nhưng người nhận ơn cần phải ghi nhớ trong lòng để mà trả ơn người đã ban ơn cho mình. Bạn đồng ý chứ?

̣̣SL.

 

Các tin khác